Chủ Nhật, 25 tháng 5, 2014

Bàn cờ

Hư chiêu chuyển trục của Mỹ để lừa Nga mất cảnh giác ở Trung Đông và Ucraina rồi ra tay làm Nga tức giận. Nhưng Putin đã nhanh tay phản kích. Mỹ design cái Mùa Xuân Ả Rập để nắm nguồn dầu hỏa càng nhiều càng tốt để khớp cổ TQ. Song song đó làm đảo chính ở Ucraina để toan cắt đường ra biển của Nga và kiểm soát đường ống dẫn dầu và khí của Nga sang Châu Âu. Nếu thành công thì Ucraina sẽ lấy lại Crime và Nga cụt đường ra Địa Trung Hải.

Mặt khác, Nga sẽ không bán được dầu hoặc bán được thì tiền quá cảnh ăn hết. Nga không có đường ra Địa Trung Hải, Mỹ Âu sẽ bóp cổ hết mấy chú Trung Đông có dầu. Nếu nắm hết nguồn dầu Trung Đông, Mỹ sẽ làm ông chủ của thế giới. Nga Trung phải quỳ gối hết. Thế cho nên Putin phải quyết liệt và ra tay chớp nhoáng nắm lấy Crime khiến Âu Mỹ bất ngờ.

Bị thua đau Âu Mỹ phá kinh tế Nga khiến Nga phải tìm cách gỡ. Việc Nga ký hiệp ước với TQ là để cung cấp dầu và khí đốt là để liên thủ chống lại việc cấm vận của Âu Mỹ, vì nếu không bán được dầu thì Nga tiêu tùng. Ngược lại nếu Nga cung dầu cho TQ thì dầu của Mỹ ở Trung Đông sẽ bị ế.

Đến đây thì Mỹ lại ra chiêu mới, hỗ trợ cho người Duy Ngôi Nhĩ quấy rối biên giới phía bắc để Nga khó hoặc không bán dầu được cho TQ qua đường ống. Cho nên từ nay trở đi Tân Cương sẽ quậy tưng cho mà xem.

Mỹ cũng vây chặt đường ra biển của TQ. Đông Bắc Á thì Hàn Đài Nhật vây chặt, chỉ còn thủy lộ Malacca, nhưng lại dài và hẹp. Nên TQ quậy Biển Đông để cắm dùi làm tiền đồn bảo vệ tuyến hàng hải này, mà trước hết là mưu toan xây đường băng ở Gạc Ma, cắm dùi HD981 ở Hoàng Sa và mua chuộc Camphuchia.

Chưa biết ai thắng ai thua, nhưng lần này cuộc chiến giữa hai bên sẽ rất quyết liệt. Việt Nam nằm trên bàn cờ của những nước lớn, theo phe nào cũng ớn, nhưng chủ quyền quốc gia phải quyết không để bên nào lấy được.

(sưu tầm)




Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Tàu Trung Quốc đâm thẳng vào tàu Kiểm ngư Việt Nam

(TNO) Từ Hoàng Sa, sáng 17.5, phóng viên Báo Thanh Niên Mai Thanh Hải đã chuyển về những thước phim quay cận cảnh tàu Trung Quốc ngang ngược tấn công và bắn vòi rồng vào các  tàu kiểm ngư của Việt Nam đang làm nhiệm vụ chấp pháp trên vùng biển Việt Nam. 



(Nguồn: http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140517/video-clip-tau-trung-quoc-dam-thang-vao-tau-kiem-ngu-viet-nam.aspx)

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Thơ

Em bảo: “Anh đi đi”

Sao anh không đứng lại?

Em bảo: “Anh đừng đợi”

Sao anh vội về ngay?

Lời nói thoảng gió bay

Đôi mắt huyền đẫm lệ

Mà sao anh dại thế

Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế

Không nhìn vào mắt em

Không nhìn vào mắt sầu

Không nhìn vào mắt sâu?

Những chuyện buồn qua đi

Xin anh không nhắc lại

Em ngu khờ vụng dại

Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không

Cho chúng mình ấm mộng

Thì thôi xin gửi sóng

Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng

Đưa tình về cuối sông

Đưa tình về với mộng

Đưa tình vào cõi không

                               - Silva Kaputikyan

Tàu của Trung Quốc hung hăng tấn công tàu Việt Nam tại Hoàng Sa ngày 15/5/2014



PV Viễn Sự và Tấn Vũ của Tuổi Trẻ đi trên tàu Kiểm ngư HP 926 đã quay được những hình ảnh nóng bỏng nhất trong những ngày qua tại khu vực Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981. Các tàu Trung Quốc ngang ngược dồn ép, bắn vòi rồng vào tàu cảnh sát biển VN.

(Nguồn http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/607669/video-clip-tau-trung-quoc-hung-han-tan-cong-tau-viet-nam.html)

Thứ Ba, 10 tháng 12, 2013

Danh ngôn

“When I was a child, I used to pray to God for a bicycle. But then I realised that God doesn’t work in that way – so I stole a bike and prayed for forgiveness.” – Emo Phillips


Thời con nít đã xa .... (sưu tầm)

Nhiều khi ngồi nghĩ lại chuyện hồi xưa đi học, tui mới nhận ra có những thứ lúc trước rất thông dụng, ai ai cũng xài, đi đâu cũng thấy, mà bây giờ đã biến mất tăm mất tích. Chẳng hạn tập Ba Cây Thông, thuộc hàng “có thương hiệu” lúc bấy giờ. Lúc đó mà được một quyển tập Ba Cây Thông 100 trang thì cứ gọi là sướng rơn, mà phải chi giấy trắng tinh tươm gì cho cam, chỉ thuộc hàng trắng ngà thôi. Nói đến độ trắng của giấy thì tập giấy đen bây giờ cũng không thấy nữa. Các em bây giờ đi học được viết trên giấy trắng chói cả mắt, làm gì biết đến tập giấy đen thui thùi lùi, viết bút chì lên thì cứ gọi là căng mắt ra mà đọc. Đặc biệt là tập giấy đen thì thông thường chỉ là tập 50 trang, hồi đó nhiều vô số kể, bây giờ cũng không thấy. Bây giờ bét ra thì cũng 100 trang, thông dụng đã là 200 trang rồi. Hồi xưa còn có vụ tập xài năm trước không hết, năm sau lôi ra cắt bỏ những trang đã viết rồi đế xài tiếp, mà còn ít trang quá thì đem ra đóng lại thành cuốn nháp. Lúc tui đi học, chắc mẹ tui cũng biết tính con mình hay quậy, chuyên môn xé tập nên mỗi lần cho tập mới là mẹ tui ngồi ghi số vô góc từng trang, thằng con mà xé giấy ra làm bì là bà biết liền. Mà đã nói về tập là phải nói về tạp chí Liên Xô và lịch tờ treo tường, vì những thứ đó được tận thu để làm giấy bao tập, bao sách. Lịch tờ treo tường bây giờ vẫn còn, nhưng tạp chí Liên Xô, giấy trắng bóng, màu sắc rực rõ, thì bây giờ không còn nữa.

Bây giờ hình như người ta toàn xài bút bi, nên bút mực cũng đi luôn vô dĩ vãng, mà tui nói là nói bút mực chấm vô lọ mực đó nha. Cây bút mà có cái cán riêng, phải mua ngòi bút cắm vô, mỗi lần muốn viết là phải mở lọ mực ra chấm chấm đó. Bút mực chìm vô dĩ vãng, nên lọ mực cũng đi theo luôn. Lọ mực thì cũng đủ loại, thuỷ tinh có, sắt có, nhựa có, nhưng thông dụng nhất vẫn là loại nhựa, ở miệng còn có miếng nhựa như cái phễu để lỡ có làm nghiêng lọ thì mực cũng không chảy ra ngoài. Cái lọ nào cũng có cái nắp, trên nắp còn có cái khoen nhựa làm quai cầm nữa. Ngòi bút thì cũng đa dạng đủ kiểu, nhưng tui ấn tượng nhất là kiểu ngòi bầu, để mỗi lần chấm, mực trữ ở trong bầu nên viết được lâu hơn, không phải chấm tới chấm lui vô lọ mực. Cán bút thì ban đầu chỉ làm bằng gỗ, về sau có thêm cán nhựa, phần để cắm ngòi thì to to, rồi càng lên cao thì càng teo dần.

Rồi mực cũng lắm nhiêu khê. Anh nào lười thì mua mực pha sẵn, anh nào nghèo thì mua viên mực, rồi về pha nước vô xài. Nói vụ pha nước, nhiều khi bình sắp hết mực mà không có tiền, thế là cứ pha nước vô cho nó đầy lên, đến lúc viết ra thì chữ khi mờ khi tỏ. Bạn học sinh nào mà sang trọng hơn một chút thì được xài bút máy Hồng Hà, cũng là bút mực, nhưng mực được bơm vô một cái ống cao su trong thân bút, viết cả ngày không hết. Lâu lắm rồi tui không được thấy bút mực máy như vậy nữa, không biết có ai còn xài hay không. Bây giờ thì thông dụng là kiểu bút mực mà có sẵn ống mực luôn, mua về gắn vô xài, khỏi bơm bơm bóp bóp chi cho mất công. Mà đã nói đến chuyện xài bút mực thì không thể không nói đến giấy thấm. Bọn con gái kỹ lưỡng thì trong cặp lúc nào cũng sẵn vài tờ, viết ra chữ nào là thấm thấm chậm chậm chữ đó. Ẩu tả như mấy thằng con trai thì bỏ đại vô túi áo một cục phấn, lỡ viết lem mực thì lăn qua một phát là xong.

Đối với tui, bút mực nói chung chỉ có một công dụng là để làm hung khí, vì ngòi mực tuy đâm đau chỉ vài ba ngày là hết, nhưng chỉ cần một cái lắc cổ tay thôi, mực rảy lên áo là giặt muôn đời cũng không ra. Có người thi vị hoá, bảo rảy mực lên áo bạn gái làm quen. Lần nào tui rảy mực vô áo người ta, dù chỉ vô tình, cũng bị chửi cho tắt bếp. Cô giáo thì bảo viết bút mực để rèn chữ, tui chẳng biết rèn ở chỗ nào, vì tui viết bút nào chữ cũng xấu hoắc.

Một thứ nữa bây giờ cũng hết thấy là cùi thơm. Hồi xưa, ở trước cổng trường học mỗi lần ra về hay có mấy cái xe bán đồ ăn vặt. Tui nhớ xe bán cùi thơm lúc nào cũng thuộc hàng đẹp nhất, chắc chỉ thua xe bong bóng. Cả trăm cái cùi thơm cắm vô que, còn que thì cắm vô một bó rơm cao nghệu, nhìn y hệt như một cái cây mà mỗi cành chĩa ra đều là cùi thơm. Đứa nào đến hỏi mua, người bán cũng lấy một que xuống rồi xát muối ớt vô. Hồi đó tui cứ tưởng cùi thơm thì phải ăn với muối ớt như là một lẽ đương nhiên, về sau mới biết muối ớt xát vô cho nhiều là để sát trùng, chưa kể cùi thơm thời bấy giờ chua lè chua lét, ăn mà không có muối ớt thì chắc té tè ra quần. Mẹ tui căn dặn kỹ lắm, không cho ăn vì cùi thơm là thứ mất vệ sinh nhất trên đời, nhưng trong mấy thứ ăn vặt của con nít thì cùi thơm là thứ rẻ nhất, nên lâu lâu thèm tui cũng lén mua một que ăn đỡ ghiền.

Nói về đồ ăn vặt thì có một thứ bây giờ cũng không thấy nữa, đó là kem ống. Kem làm trong ống nhôm, tiết diện bằng cỡ ống nước, người bán có khi lấy ra để sẵn trong thùng đá. Đứa nào tới mua thì được chọn mùi, thường thì cũng vòng vòng mấy thứ đậu đỏ, đậu đen, sầu riêng, rồi tùy muốn mua bao nhiêu thì người bán cắt ra một khúc dài bấy nhiêu. Thứ kem này cũng phải có que để cắm. Que kem ống chỉ mảnh như cây tăm tre thôi, nên nhiều đứa cầm không khéo, kem rớt xuống đất, tiếc ngẩn tiếc ngơ. Kem que thì có que hoành tráng hơn, có điều cũng chỉ được vót ra từ tre, nhiều khi còn thấy cả dằm, cả mắt, chuyên được lũ học trò thu gom về làm que tính. Có đứa hôm trước cô giáo dặn phải đem que kem theo để học toán, hôm sau quên, thế là đi vòng vòng quanh sân trường lượm lặt cho đủ số. Nhưng khổ cái không có thời gian rửa lại nên vẫn còn sót kem dính trên que, đặt lên bàn nước chảy nhễu nhão, bọn con gái ngồi kế bên dạt ra xa cả thước.


Trò chơi sân trường bây giờ không biết còn lại những gì. Tui nghĩ đá cầu chắc vẫn còn thịnh hành, vì đến thằng em tui vẫn còn chơi, nhưng chọi cầu chắc là hết thấy. Chọi cầu thì được cái nam nữ chơi chung, chia làm hai phe. Cầu chọi trúng đứa nào thì đứa đó bị phe kia bắt làm tù bình, phải bị đứng tuốt ra đằng sau phe đối phương, phe nào bị bắt làm tù binh hết là thua. Nhưng nếu một phe câu được trái cầu vô “trại tù binh” mà có tên tù nào chụp được, rồi chọi trúng một đứa phe đối phương (tức là hạ được một thằng canh ngục đó) thì một tù binh được phóng thích. Vì có luật cứu bồ như vậy nên chọi cầu là cơ hội để tụi con trai lấy le, cố sống cố chết chụp cầu để cứu người trong mộng. Rồi chơi u, chơi cá sấu lên bờ, chơi keo, chơi cướp cờ, chơi tạt lon, trò nào cũng chạy mệt nghỉ. Riêng tụi con gái thì có trò banh đũa và nhảy dây, mà tui chỉ nhớ nhất là nhảy ba góc. Ở nhà tui toàn là chị họ, em gái họ, nên tui cũng phải chơi mấy thứ này. Banh đũa thì phải quét, đập, gõ, chẻ, từ hai đũa một cho đến cả bó mười đũa. Nhảy ba góc thì phải đạp, móc, đè, từ mức thấp dưới mắt cá lên cao cho đến đầu, rồi đầu 1 gang, đầu 2 gang.

Tụi con trai cũng chơi nhảy dây, nhưng mà là nhảy cao. Tui còn nhớ hồi cấp 1, mức dây số 4 là huyền thoại, trong trường không ai nhảy qua được. Đám bạn tui có thằng Cường với tui hay cạnh tranh nhau. Bữa đó, nhảy đến mức số 3 thì chỉ còn vài đứa qua được, lên đến mức 3 rưỡi thì còn có tui với nó. Đến lúc nâng dây lên mức 4 thì mấy đứa học trò khác đã bu đen bu đỏ xung quanh, thậm chí còn leo lên cầu thang nhìn xuống. Chắc nhờ được ủng hộ nhiệt tình quá mà tui với thằng Cường đều nhảy qua được mức 4. Còn một trò nữa mà chắc bây giờ cũng không còn, là trò chơi chọi thú. Mấy con thú làm bằng nhựa mà hình như thằng nào cũng thủ trong cặp ít nhất là vài con. Phổ biến nhất là con lạc đà, đến nỗi nó được tính như một đơn vị giá trị. Chẳng hạn Lý Tiểu Long nhỏ thì bằng hai con lạc đà, Lý Tiểu Long bự thì có khi lên đến 20 con lạc đà. Nếu tui nhớ không lầm thì Na Tra cũng tầm khoảng 10 lạc đà, Mã Tú Trinh đâu chừng 3 lạc đà. Tui chơi chọi thú không phải tốn đồng xu nào. Con lạc đà đầu tiên tui được cho, từ đó về sau gia tài thú nhựa của tui toàn nhờ ăn thua với đối thủ. Tui ăn thua đến khi còn 2 con lạc đà, 1 Na Tra và 1 Lý Tiểu Long bự thì nghỉ, vì lúc đó, tui chợt nhận ra mình đã lớn rồi, nên không thèm chơi trò của bọn con nít ranh nữa.

Bây giờ ngồi ghi lại chuyện ngày xưa, nếu sau này thằng con trai tui ôm cổ ba nó nói: “Ba kể chuyện cổ tích hay quá à!” hoặc “Ba ơi, chỉ cho con chơi mấy trò này đi!” thì cũng đáng công. Còn không thì cứ xem như là tạo cơ hội để cho các bác bụng béo tóc thưa, với các mợ đẫy đà phúc hậu đọc, xong gật gà gật gù mà nhớ lại một thời trẻ nít.





Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Người tiêu dùng tẩy chay hàng Trung Quốc 
Chưa bao giờ vấn đề tiêu dùng lại nóng như hiện nay, bởi sau hàng loạt các vụ bê bối liên quan đến chất lượng hàng Trung Quốc (TQ) bị các cơ quan chức năng và báo chí phanh phui đã khiến người tiêu dùng (NTD) thế giới nói chung và Việt Nam nói riêng quyết định tẩy chay hàng TQ. 

Chị Thùy Dung nhà ở quận Tân Phú bức xúc: “Hết khô mực giả, trứng gà giả, cà phê giả, nội tạng thối, thịt bẩn, táo Fuji bọc túi độc, phòng khám bệnh vô y đức... giờ lại đến món giá ăn được trồng bằng cách tẩm hóa chất TQ cực độc, kém chất lượng. Sau vụ giá độc này không biết các cơ quan chức năng còn phát hiện ra bao nhiêu vụ thực phẩm được làm từ hóa chất nữa?”. 

Người tiêu dùng Việt Nam tẩy chay hàngTrung Quốc

Cùng tâm trạng với chị Thùy Dung, nhiều chị em nội trợ khác khi xách giỏ đi chợ cũng đã thể hiện rõ thái độ “nói không” với các loại rau củ quả đẹp mắt, bóng loáng, căng mọng vì nghi ngờ là do TQ nhập sang. Một tiểu thương bán trái cây tại chợ Tân Định, Q1 cho biết “Từ khi báo chí viết nhiều về các loại trái cây trồng bằng chất kích thích thì hàng của tôi cũng ế luôn. Người ta có ghé xem qua rồi lắc đầu không mua vì sợ mua nhằm hàng TQ có tẩm thuốc. Nhiều chị em tiểu thương ở đây tình hình kinh doanh cũng không khá hơn”. Theo chị em nội trợ, không khó để nhận biết hàng TQ vì  hầu hết các loại rau, củ, quả Trung Quốc (TQ) đều có một ưu điểm nổi trội hơn hẳn hàng trong nước là hình thức rất đẹp, nhìn vào dễ có cảm tình ngay. Chính vì “ưu điểm” này mà khi chọn mua, người tiêu dùng nếu để ý có thể phân biệt rau nội và rau TQ qua hình dáng bên ngoài. Cầm hai ba củ khoai lang tây trên tay, chị Hà Anh nhà ở quận Bình Thạnh quả quyết “Chắc chắn đây là hàng TQ vì hàng Đà Lạt củ khoai nhỏ và trông xấu hơn”. Mặc dù NTD đã bắt đầu để ý nhiều đến chất lượng, xuất xứ của hàng hóa nhưng đây cũng mới chỉ là chọn lựa theo cảm tính, chưa có quy trình hay bất kỳ giấy chứng nhận nào của các cơ quan chức năng trong việc xác định rõ nguồn hàng. Thay vì ngồi đó “đoán già đoán non” nhiều chị em phụ nữ đã chọn giải pháp an toàn hơn là vào các siêu thị, các cửa hàng tiện lợi để có bữa cơm gia đình thật sự “sạch”.

Siêu thị - “chợ” an toàn 
Cả tháng nay, khu gian hàng thực phẩm tươi sống của Co.opmart Đinh Tiên Hoàng vốn rộng rãi bỗng trở nên chật chội bởi khách hàng tập trung khá đông vào mỗi buổi sáng để mua thực phẩm. Mặc dù đã tăng cường lượng nhân viên phục vụ nhưng theo quan sát của chúng tôi vẫn không đủ để đáp ứng hết các yêu cầu của khách hàng. Thấy tôi hối thúc nhân viên cân hàng, bà Nguyễn Thị Mai – khách hàng Co.opmart xách túi môi trường xanh trên tay quay sang tôi nói: “Ráng đợi chút xíu đi cô, mua hàng ở đây cho an toàn”. Nói xong bà Mai đưa tay lấy túi thịt chị nhân viên vừa cân xong và bước tới lựa mớ rau mồng tơi được siêu thị đóng gói sẵn trên quầy kệ. Phần đông NTD hiện nay đến với siêu thị Co.opmart bởi theo họ ở đây hàng hóa có ghi rõ xuất xứ, thành phần, địa chỉ liên hệ...rất tiện lợi cho người mua trong việc kiểm tra nguồn gốc, chất lượng sản phẩm. Để có được “tiếng thơm” này, hệ thống Co.opmart luôn tuân thủ và thực hiện nghiêm túc trong các khâu kiểm tra chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm trước khi đưa hàng đến tay NTD.  Ngoài việc yêu cầu các nhà sản xuất phải cung cấp đầy đủ các giấy chứng nhận chất lượng sản phẩm theo quy định của Nhà nước, tại Co.opmart luôn có bộ phận giám sát và kiểm tra tem nhãn sản phẩm, date hàng, nhiệt độ tủ đông, tủ mát..., nhân viên được trang bị đầy đủ bảo hộ lao động như: quần áo, tạp dề, găng tay, khẩu trang....nhằm đảm bảo sức khỏe tốt nhất cho NTD.
Nếu như trước đây NTD khi bước vào siêu thị đều có sự tính toán trong việc phải chi trả thêm cho các dịch vụ hiện đại (máy lạnh, kho đông, thang cuốn...) thì nay họ đã cảm thấy thỏa đáng vì đổi lại sức khỏe của họ được đảm bảo, bữa cơm được an toàn. “Từ khi đọc được những thông tin trên báo, tôi và gia đình đều thay đổi thói quen khi mua hàng. Trước kia, khi đi mua sắm tôi chỉ chọn những sản phẩm giá rẻ mà không cần biết xuất xứ, thì nay từ quần áo, giày dép, túi xách đến các đồ gia dụng như xoong chảo, nồi niêu, thậm chí cả những bút chì, sáp màu cho các cháu...tôi đều xem có phải nhãn hiệu “made in Việt Nam” không rồi mới quyết định mua” – bà Nguyễn Thu Hưng (Yên Hòa, Hà Nội) chia sẻ.

Thế giới kêu gọi đẩy lùi hàng Trung Quốc

Không chỉ người tiêu dùng trong nước, vừa qua Liên minh châu Âu (EU) vừa tổ chức chiến dịch truyền thông lớn khuyến cáo người dân không dùng đồ chơi TQ để tránh nguy hiểm cho sức khỏe. Các động thái tương tự cũng đã và đang diễn ra tại Mỹ, Nhật, Philippine và cả tại châu Phi.

Cụ thể, Liên minh Châu Âu đã phát động chiến dịch chống hàng TQ với khẩu hiệu “Đừng để tai nạn làm hỏng mùa hè của bạn". Chương trình đã cho ra mắt cuốn video hướng dẫn, kèm theo một loạt lời khuyên ví dụ như: Đừng mua đồ chơi không mang nhãn hiệu CE (của cộng đồng châu Âu), đừng tặng đồ chơi tháo rời cho trẻ nhỏ dưới 3 tuổi vì chúng có thể nhét vào miệng và đọc kỹ các ghi chú, cảnh báo khi sử dụng. Ông Antonio Tajani, Ủy viên châu Âu cho biết: “Giày dép của trẻ em xuất xứ từ Trung Quốc có hàm lượng chrom vượt quá 6 lần mức cho phép, trong khi đây là một trong những độc chất gây ung thư nếu có hàm lượng vượt quá 3mg”. Và đó chính là một trong những lý do để EU phát động chiến dịch chống hàng TQ lần này.

Tháng 7 vừa qua, người dân Philippines sống tại Mỹ cũng kêu gọi chống hàng hóa TQ. Người lãnh đạo phong trào này, bà Loida Nicolas-Lewis nói rằng: "Tôi hy vọng chiến dịch tẩy chay hàng TQ sẽ không chỉ giới hạn ở Philippines mà còn lan rộng ra cả thế giới".

Trong khi cả thế giới đều lên tiếng phản đối hàng TQ, thậm chí người dân TQ còn tẩy chay hàng của nước họ thì việc NTD Việt Nam tham gia nói không với các sản phẩm có xuất xứ từ TQ, sẽ góp phần đẩy lùi tình trạng hàng kém chất lượng tràn lan trên thị trường và giúp cho các nhà sản xuất quan tâm hơn đến vấn đề chất lượng sản phẩm để có hoạt động tiêu thụ tốt.
Mộng Thường - Song Anh



Cách nhận biết hàng trái cây - rau củ Trung Quốc

Do được dùng nhiều chất kích thích nên hầu hết nông sản TQ thường có kích thước đều tăm tắp với cùng một kích cỡ.

Mặt khác, vì phải tẩm hóa chất để giữ tươi lâu nên hầu hết hàng TQ đều láng bóng, thời gian trữ được rất lâu, có thể để ở nhiệt độ bình thường bên ngoài từ 3 - 7 ngày mà không bị hỏng. Cụ thể, bông cải (xúp lơ) Việt Nam thì thường còn nguyên lá, phần bông chia không đều (chỗ thưa chỗ dày); còn hàng TQ thì bị cắt hết phần cuống và lá, màu trắng phau, bông cuốn rất chặt.

Đối với mặt hàng trái cây

Táo: Quả táo TQ có sử dụng chất bảo quản thường tròn, được bọc trong lưới xốp (lưu ý khi bóc lưới xốp ra thấy rất nhiều hạt trắng mịn đọng trên vỏ quả, đó là do hóa chất bảo quản vỏ bị bay hơi).

Chuối: Nên chọn nải chuối có lác đác những quả xanh, chín xen kẽ. Không nên chọn những nải chuối chín vàng đều, sờ thấy cứng, mẫu mã đẹp, cuống héo hoặc mốc.

Cam: Quả cam TQ rất to, bọc trong lưới, có màu vàng tươi do bị tẩm hóa chất và bị đánh bóng.

Quýt: Quýt TQ vỏ dày, bị đánh bóng, quả thấp và khi bóc ra hai đầu múi quýt thường khô.

Hồng: Hồng có chất bảo quản thường có vỏ rất đẹp, đỏ đậm (do bị bôi phẩm màu).

Dưa hấu: Phần lớn dưa hấu trên thị trường (loại vàng vỏ, vàng ruột) là của TQ nhưng lại lấy nhãn mác New Zealand. Loại quả này hay bị tiêm nước đường hóa học vào ruột nên khi bổ ra sau vài tiếng, ruột quả sẽ bị nhũn.

Nhãn: Đầu cuống của nhãn sử dụng chất bảo quản có mùi lạ lạ hăng hắc, mất mùi thơm tự nhiên, vỏ sáng hơn nhãn tự nhiên. Khi mua nhãn người tiêu dùng nên chọn những loại nhãn có cuống còn xanh, không mua những loại nhãn có vỏ trắng sạch, không mua nhãn đã rụng cành, thối nhũn… Khi ăn nhãn, tuyệt đối không được cho nhãn vào miệng cắn bởi vỏ nhãn có nhiều nấm, mốc và vi khuẩn, thậm chí có cả hóa chất bám trên bề mặt vỏ nhãn.

Đối với mặt hàng rau củ

Cà rốt TQ củ đỏ tươi, to đều, da láng bóng, phần lá bị cắt sạch; khác với cà rốt VN củ nhỏ, màu nhạt hơn, kích thước không đều nhau và còn nguyên phần cuống lá. Cũng giống như cà rốt, củ cải trắng TQ thường to, trắng muốt, chắc nịch, không có phần thân, lá; cải thìa, thân màu trắng đục, cọng to, lá xanh thẫm.

Bí đỏ TQ có hình bầu dục, điểm những sọc trắng dọc theo thân quả, khác hẳn bí đỏ hình tròn, dẹt của VN. Khoai tây TQ dài, dẹp, màu nhạt, da bóng, khác với khoai tây VN tròn, da ửng hồng. Cải bắp TQ tròn, lá cuốn chặt, cầm nặng tay; cà chua căng mọng, chín đều...

Mặt hàng rau, củ gia vị nhìn bằng mắt thường cũng dễ phân biệt. Tỏi TQ có củ và tép thường lớn, màu trắng, dễ lột vỏ hơn; tỏi VN có củ nhỏ, màu nâu tía. Hành tím TQ củ to, không có tép nhỏ bao quanh, màu đỏ nhạt. Gừng TQ cũng rất lớn, màu vàng óng, khác với gừng VN củ nhỏ, da sần sùi...

Top 50 trái cây nổi tiếng nhất Việt Nam, Phi thường - kỳ quặc, top 50 trai cay, dac san, noi tieng nhat viet nam, mo huong son, dao mau son, vai thieu luc ngan
Vải Thiều (Bắc Giang)
Top 50 trái cây nổi tiếng nhất Việt Nam, Phi thường - kỳ quặc, top 50 trai cay, dac san, noi tieng nhat viet nam, mo huong son, dao mau son, vai thieu luc ngan
Măng Cụt Lái Thiêu
Top 50 trái cây nổi tiếng nhất Việt Nam, Phi thường - kỳ quặc, top 50 trai cay, dac san, noi tieng nhat viet nam, mo huong son, dao mau son, vai thieu luc ngan
Vú sữa Lò Rèn, Tiền Giang
Top 50 trái cây nổi tiếng nhất Việt Nam, Phi thường - kỳ quặc, top 50 trai cay, dac san, noi tieng nhat viet nam, mo huong son, dao mau son, vai thieu luc ngan
Bưởi Năm Roi, Vĩnh Long



(nguồn: http://www.co-opmart.com.vn/print/nguoi-tieu-dung-tay-chay-hang-trung-quoc_687_0_1.html)